Forum Home Forum Home > Âm nhạc và giải trí > Nhạc sĩ
  New Posts New Posts RSS Feed: Vinh Sử
  FAQ FAQ  Forum Search   Register Register  Login Login

Vinh Sử

 Post Reply Post Reply
Author
admin View Drop Down
Admin Group
Admin Group
Avatar
Admin Chợ thuốc

Joined: 14 tháng mười 2005
Online Status: Offline
Posts: 434
  Quote admin Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Topic: Vinh Sử
    Posted: 04 tháng năm 2009 at 00:07

Nhạc sĩ Vinh Sử sinh năm 1944 tại Sài Gòn, ông lớn lên trong một xóm lao động nghèo ở quận 4. Và cũng chính nơi đây, hàng trăm bài nhạc viết cho giới lao động bình dân ra đời. Hiện nay, ông là chủ của một tiệm đóng giày, nhưng vẫn sáng tác và hoạt động âm nhạc, ông cũng là hội viên của Hội Âm nhạc Tp.HCM. Vinh Sử sáng tác và gắn bó với dòng nhạc quê hương, và nhạc của ông được đón nhận nhiều nhất là ở tầng lớp lao động nghèo khó, vì nhạc của ông gắn bó với họ, gắn bó với mảnh ruộng vườn rau. Ông sống trong xóm lao động nghèo từ bé, người lao động đối với ông rất gần gũi và dễ đồng cảm. Yêu thương họ, nhưng không có gì dành cho họ ngoài tấm lòng của mình, và Vinh Sử đã thể hiện điều đó qua những bài hát. Nhạc của Vinh Sử nói đến những cảnh nghèo, những điều không may mắn trong cuộc sống, những tình yêu đơn phương vì những chàng trai nghèo trót yêu thương một người con gái giàu sang... Đó là những điều rất hợp với tâm cảm, hoàn cảnh của họ, họ hát nhạc của ông là cách để thể hiện những tâm sự của chính mình. Từ nhỏ ông rất yêu cổ nhạc, những bài nhạc của Vinh Sử cũng là những xúc cảm có nguồn gốc từ những bản nhạc cổ. [-]



Anh Hãy Về Đi (Em Hãy Về Đi)


Thôi em hãy về đi,
Xin trả lại em, những gì đầu môi em trao,
xui hai đứa gặp nhau mai sau nên nghĩa vợ chồng,
mà nay đâu ngờ biệt ly, em chớ buồn làm chi.
Thôi em hãy về đi,
em chớ sầu bi, bởi tình còn mang chia ly,
xui khi mới gặp em, yêu em yêu thật đậm đà,
Nào nay duyên tình dở dang, trách em sao quá phũ phàng.

Em ơi em ơi... thôi còn gì đâu để nhớ, thôi còn gì đâu để chờ,
còn gì đâu ước mơ, ta chung nhau một lối, ta chia nhau nụ cười,
câu thủy chung lứa đôi, thề không đổi ngôi.
Thôi em nhắc làm chi,
em hãy về đi, hết rồi còn chi đâu em,
nay mỗi đứa một nơi
Em đang vui cạnh một người,
Còn tôi đêm dài lẻ loi, viết lên câu hát thiệt thòi...



Áo Đẹp Nàng Dâu

Còn gì đẹp hơn những ngày bên nhau
Hai đứa chung vui ý hợp tâm đầu
Em nhớ chăng em mỗi độ hoa Đào
Mình thầm ước đến mai sau
Nhặt hoa kết áo nàng dâu.

Mình thường chờ nhau những ngày mưa ngâu
Chung nón che mưa nói chuyện ban đầu
Anh viết câu thơ ý đẹp muôn màu
Mình nào nghĩ đến thương đau
Nào hay yêu mến con tàu.

ĐK:

Em ơi giờ đây em còn phiêu bạt nơi đâu em ơi
Đời em bao ngày nắng mưa dãi dầu
Về đây em có bàn tay nhỏ đêm thâu
Đốt đèn châm lửa cho nhau
Quên chuyện đắng cay cơ cầu.

Còn gì buồn hơn những ngày xa nhau
Hai đứa hai nơi cũng một tâm sầu
Em hỡi nơi đây vẫn nhiều hoa đào
Mà người cũ mãi nơi đâu
Để cho duyên lỡ nhịp cầu...!!!!


Chuyện Tình Người Con Gái Hái Sầu Riêng

Chuyện người con gái hái sầu riêng nhà nghèo
Nàng là trinh nữ tuổi tình yêu vừa lớn
Nhiều chàng trai tráng đến vườn chơi muốn cầu hôn
Mong được em trao tim vàng, nhung lòng nàng vẫn không màn

Rồi chàng ca sĩ ghé làm quen một chiều
Nhìn chàng cô gái thoáng hồng lên bờ má
Nõn nà tay nhỏ áo bà ba mắt hồn nhiên
Ô kìa em mang tim vàng cho người ca sĩ hào hoa
Ai xui cô gái nhà quê, quen anh ca sĩ làm chi
Yêu lầm, yêu lỡ câu ca cung đàn

Tình chàng ca sĩ tài danh,
Như loài ong bướm loanh quanh
Ai xui cay đắng hồng nhan
Hỡi cô em hái sầu riêng, mang sầu riêng bán
Cớ sao riêng sầu, riêng sầu say trái trong tim
Sao nàng không bán dễ yên
Hận chàng ca sĩ đã làm đau lòng người
Một lần gãy đã thấm vào tim đắng mật thêm
Bao chiều ngồi nhìn qua đồi, trong vườn em vẫn riêng sầu
Rồi ngày mưa gió có một đêm thật buồn
Rằng người con gái tuổi tròn trăng đã mất
Buồn tình trong lúc hái sầu riêng lỡ trượt chân
Em tựu sao băng sao mùa, ôm tình theo giấc ngàn thu


Chuyện Tình Ong Bướm

Nhiều đêm khắc khoải niềm ưu tư chợt đến
Cho nhớ thương đong đầy, kỷ niệm xưa in dấu
Mà người đổi thay chối bỏ câu hẹn thề
Để lại nhau, chua xót và thương đau
Từng đêm mưa giăng sầu,
như nước mắt ban đầu mình đã khóc cho nhau.

Niềm thương chớm nở, mình yêu nhau từ đó,
Không đắn đo âu lo, nhớ quen hau từ lâu
và nào ngờ đâu cũng đành thôi tạ từ
Cuộc tình như ong bướm vờn bên hoa
Và khi hoa phai tàn,
ong bướm bay theo đàn để trọn kiếp ly tan

Nhưng thôi ! Nhắc lại.. chỉ đau đớn lòng !
Vì đời mấy ai giữ được câu chung tình, mấy ai hiểu cho mình
Tay trắng đôi tay, đường tình còn ai ?
Dù duyên kiếp không thành, chỉ tủi phận mình thôi.

Đường yêu lắm nẻo, nụ hoa yêu tàn héo, cho nhớ nhung mang theo
Nếu xưa ta đừng quen, lời ngọt đầu môi trở thành câu bội bạc !
Tình đổi thay, như áo mặc qua tay, đời ai không một lần
Dang dở duyên ban đầu, để trọn kiếp thương đau !

( => Niềm thương chớm..... )


Bội Bạc (Tâm Đoan 's version)

Nhiều đêm khắc khoải, niềm ưu tư chợt đến
Cho nhớ thương đong đầy, kỷ niệm xưa còn đấy
Mà người đổi thay, chối bỏ câu hẹn thề
Để lại đây, cay đắng và thương đau
Từng đêm mưa giăng sầu
Khi nước mắt ban đầu như quà biếu cho nhau!!!

Niềm tin chớm nở, mình thương nhau từ đó
Không đắn đo e dè, để ai kia bạc bẽo
Lời thì vội quên, cũng đành thôi tạ từ
Cuộc tình như ong bướm vườn trên hoa
Để hoa kia mau tàn phai tàn,
ong bướm bay theo đàn để chọn kiếp ly tan.

Nhưng thôi nhắc lại chỉ đau đớn lòng
Vì đời mấy ai giữ được câu chung tình
Mấy ai hiểu cho mình, tay trắng đôi tay
Phận nghèo giờ đây, ngồi ôm kiếp canh dài
Chỉ buồn phận mình thôi.

Đường yêu lắm nẻo, nụ hoa mau tàn héo
Cho xót xa thêm nhiều, nếu xưa ta đừng quen
Lời ngọt đầu môi, chỉ là câu bội bạc
Tình đổi thay, như áo mặc qua tay
Hỏi ai chưa một lần, dang dở duyên ban đầu trọn kiếp đơn côi

( => Niềm tin chớm..... )





Chuyến Xe Lam Chiều

Trên chuyến xe lam đông người chiều nao
Xui mình không quen mà ngồi bên nhau
trời mang nhiều trớ trêu chi
Người chưa hề biết quen gì
Sao ngồi gần như tình nhân si

Em xuống xe lam đi vào hẽm sâu
Anh vội theo chân ngỏ hồn xôn xao
Làm quen chuyện vãn dăm câu
Niềm vui mộng ước ban đầu
Trong đã rồi mặt ngoài còn e

Ngờ đâu yêu đương như đám lục bình
Trôi theo con nước vô tình
Anh lấy vợ người ta giàu có
Tình em như cát dã tràng biển đông
Em muốn tìm chồng cho xong
Như ngại thêm gặp kẻ bạc lòng

Trên chuyến xe lam đông người chiều nay
Nghe từng cô đơn nỗi niềm chua cay
Còn đâu một chuyến xe lam
Ngày nao mộng ước vô vàn
Nay kỷ niệm em một mình mang

Đêm Lang Thang

Bước lang thang qua từng vỉa
Biết đêm nay đi về nơi đâu
Người yêu ơi! Em đã sang ngang
Tình yêu ơi! Xin vấn khăn tang
Anh mất em đời như cánh diều băng sang

Vẫn lang thang như người không nhà
Đã xa em nghe buồn nghĩa trang
Người yêu ơi! Em chắc đang vui
Nào em hay anh rất đơn côi
Gom góp kỷ niệm giây phút tình chia phôi

Em ơi !
Thà rằng ngày xưa em đừng thề
Trong cuộc đời yêu mãi anh thôi
Thì ngày nay anh đâu muộn phiền
Khi em ngoảnh mặt cho anh bỏ cuộc trong nước đua tình

Em ơi!
Thà rằng ngày xưa em đừng thề
Trong cuộc đời yêu chỉ anh thôi
Thì ngày nay anh đâu tuyệt vọng
Phong ba ngập lòng trông theo bụi hồng em bước vu quy

Cứ lang thang như kẻ điên khùng
Biết đi đâu đêm dài bơ vơ
Từ Duy Tân khu phố công viên
Về Gia Long bay lá me nghiêng
Không bước chân nàng, anh buốt lạnh con tim

Muốn quên em, quên đời, quên người
Mới lang thang như kẻ tha phương
Trời cho anh con số không may
Để yêu em mang lấy chua cay
Anh chiếc ga nhỏ cho chuyến tàu em qua

Bước lang thang như kẻ điên cuồng
Biết đêm nay đi về nơi đâu
Vẫn lang thang như kẻ không nhà
Biết đi đâu đêm dài bơ vơ
Muốn quên em mới lang thang
Biết đêm nay về nơi đâu ?



Đẹp Lòng Người Yêu

Vài lời về thăm người yêu bé nhỏ
Mượn trang giấy trắng gói ghém tâm tư
Đồn xa chẳng có một ánh sao
Giờ đây khóe mắt xanh tìm đâu
Từ bao lâu cách xa nhau.

Đừng buồn đừng cho nhạt phai má hồng
Đừng nhìn mây tím những lúc trông mong
Đừng cho tình thắm thành giá băng
Đừng nên đánh mất đi mùa Xuân
Mùa vàng son nhất cuộc đời.

ĐK :

Đêm đêm nơi miền tuyến đầu
Lòng tay ôm súng ngỡ rằng ngươi yêu
Hỏa châu vụt sáng không gian
Kết hoa tình bằng ý chờ mong.

Đẹp lắm người yêu chọn mơ ước rồi
Vòng tay ôm nhớ đến bước chân đi
Ngàn năm một bóng hình khó phai
Hẹn nhau đất nước trong ngày vui
Cùng chung xây đắp mộng đời

Giết Người Anh Yêu

Tại sao anh muốn giết người anh yêu
Người yêu anh có tội tình gì đâu
Nàng lên xe hoa ngày cưới, ngỡ như xe tang mở lối
Sung sướng gì theo kẻ không yêu

Tại sao anh chẳng yêu người yêu anh
Lòng anh ích kỷ nhưng nào anh hay
Mẹ cha tham sang gả bán, nợ duyên xem như bài toán
Phận làm con nàng phải vâng lời

Anh ơi, sao anh nghĩ rằng anh phải giết nàng để nàng của anh mãi mãi
Thế nhưng khi anh giết nàng anh sẽ vui gì hay là anh khổ đau hơn

Giờ đây anh đã hiểu nàng phải không
Còn thương anh cố quên nàng cho xong
Dù cho hôm nay nàng chết, tình yêu hôm nao cũng hết
Thì thôi anh đừng có bận lòng


Gõ Cửa Trái Tim

Gõ cửa trái tim van em được vào
Dù tình xót đau chung thân huyệt đào
Ngủ vùi với chiêm bao
Nỗi niềm mắt xanh xao
Nhưng anh vẫn ngóng tim em mở cửa.

Gõ cửa trái tim sao em hững hờ
Ngõ hồn tái tê năm canh thẫn thờ
Nhện lòng mắc giăng tơ
Để một mối bơ vơ
Khi không em nhốt anh trong đợi chờ!

ĐK:

Ôi cửa tim em bằng vàng
Nên tiếng yêu nghe bẽ bàng
Để anh gõ cửa miên man
Mà em không chút hỏi han
Anh buồn lang thang...!

Gõ cửa trái tim nghe xa nghìn trùng
Đèn mờ hắt hiu cô đơn tận cùng
Đàn lỡ phím sai cung
Tình này cũng mông lung
Tim em ai bắn mũi tên lạnh lùng!!!


Hai Bàn Tay Trắng

Hai bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo
Nên em ra đi không nói một điều
Ngày mai em vui duyên thắm người ta mua em nhung gấm
Anh không ngờ em bạc như vôi

Hai bàn tay trắng thì lưu luyến gì em vui đi em với cảnh huy hoàng
Mặc ai bao đêm mưa gió dầm mưa đi trong nhung nhớ
Để em vui người mới sang giàu

Chẳng dấu diếm thân anh vốn nghèo hai bàn tay gầy chai thô
Đâu có gì để mà em mơ
Chẳng xứng đáng ai kia bất thành
Em quen lụa là xa hoa hay em thuộc về người ta
Hai bàn tay trắng nào mơ ước nhiều
Em nay cao sang lắm kẻ nuông chiều
Còn như anh luôn tay trắng mà em không quen cay đắng
Đường em đi nào trách em được


Không Giờ Rồi

Không giờ rồi anh ngủ đi thôi
Hơi đâu mà lo lắng anh ơi
Bọn mình nghèo túng đến cho quen
Ngày sau giàu có mới thương thêm
Chẳng lẽ nghèo hoài hay sao?

Không giờ rồi anh biết chưa anh?
Sao anh còn thao thức trong đêm
Thà nghèo mà biết mến thương nhau
Còn hơn giàu có đổi thay mau
Thôi anh đừng buồn nhé anh...

Anh ơi! Anh suy nghĩ chi từng giờ
Cho em gối chăng ơ thờ
Gần nhau như bơ vơ tội lắm!
Anh ơi! Rằng trời sinh voi sinh cỏ
Đâu ai đói mà anh lo
Thôi anh đừng buồn nhé anh..!

Không giờ rồi anh ngủ cho say
Mai đây còn lo kế sinh nhai
Dù bọn mình vẫn trắng đôi tay
Vẫn tin hạnh phúc ở tương lai
Không bao giờ tình nhạt phai..!!



Làm Dâu Xứ Lạ

Thôi em theo chồng làm cô dâu xứ lạ
Bao nhiêu ân tình giờ tim vỡ theo tim
Đường hoa em đi, mưa chiều rưng rưng đổ
Ngỡ mưa trong lòng, em có vui đâu

Thôi em theo chồng, vui chôn đi kỷ niệm
Tim yêu hôm nào giờ giữ ảnh thương đau
Đường em em đi, anh đường anh cô lẻ
Bởi không duyên trời, đôi ngã chia ly

ĐK:
Anh ơi, tình chỉ đẹp khi tình dang dở
Em ơi, đời mất vui tình nên câu thề
Đừng tiếc thương chi, tình yêu đã mất

Thôi em theo chồng, cánh hoa xin trả lại
Hoa xưa phai màu là hoa vỡ yêu đương
Dù cho hôm nay duyên mình mang dang dở
Vẫn thương trong đời, thương mãi nhau thôi


Người Không Cô Đơn

Tôi không cô đơn nhờ em gian em dối
Quen cho tôi vay nhiều cay đắng lâu nay
Tay đang trong tay xưa tôi đâu hay
Lời ái ân vơi đầy chỉ là cơn gió heo mây

Tôi không cô đơn tự tôi hay tôi biết
Emh yêu cho vui lời ngôn ngữ trên môi
Nên em xa tôi bên ai chung đôi
Lời hứa em quên rồi ân tình ví tựa bèo trôi

Cô đơn mà chi, cô đơn làm gì
Khi người yêu bỏ ra đi không lời han hỏi phân kỳ
Cô đơn mà chi cô đơn được gì ?
Khi tình nhân chẳng ra gì thêm gầy hao tuổi xuân thì

Tôi không cô đơn mà cô đơn chi nữa
Trăm phong thư em còn thơm dấu con tem
Nay mang thư em cho trăng sao xem
Rồi đốt lên ven thềm nghe mình không còn cô đơn





Người Phu Kéo Mo Cau

Trò chơi thuở bé, anh ưa kéo mo cau
Chở em khắp ngõ vườn
Cô bé mỹ miều, cười run run bờ vai
Tay ôm chắc vành mo...

Chiếc tàu mo nhỏ bé
Anh giả người phu xe, hỏi "Đi đâu bé à ?"
Em trả lời "- Nhà em ở cuối thôn"
Mo cau anh lại kéo, làm vui cô bé nghèo.

Trò chơi ngày ấy, theo năm tháng buông xuôi
Giờ em quên mất rồi...
Mưa đổ liên hồi, kỷ niệm xưa mồ côi
Anh lưu luyến đầy vơi...

Chiếc tàu mo mòn mỏi, nay chẳng còn ra chơi
Giờ đây em lấy chồng,
May áo hồng, bỏ cuộc chơi ngóng trông
Mo cau anh một bóng, ngồi nghe sao thắt lòng !

ĐK:
Em ơi, em ơi ! Chuyện xưa chuyện cũ, theo gió chiều mênh mông
Khi em sang sông, làm sao mà biết.. trời tan vì đêm mưa...
Em ơi, em ơi ! Chuyện xưa chuyện cũ, đâu có ngờ chia ly...
Khi em vu quy, làm sao em chợt nghĩ.. chuyện mo cau đáng gì !...

Hỏi ai còn nhớ.. tên phu kéo mo cau
Chở rong cô khách nghèo
Nay đã hết rồi, tuổi thơ tìm đâu
Nghe tan tác bể dâu...

Kỷ niệm xưa hờn dỗi, anh lối mòn chở mo,
thì em xây tiếng cười... vui với người,
Bỏ mặc phu lẻ loi, ôm mo cau cằn cỗi
Tình bay xa cuối trời.....


Nhẫn Cỏ Cho Em

Anh nghèo nên chẳng nhẫn kim cương
Tặng em theo sính lễ tơ hồng
Thì đây anh đan nhẫn cỏ
Tặng em coi như bỏ ngõ
Lòng anh chắc em đã biết

Anh nghèo em cũng chẳng hơn anh
Nhận anh trao nhẫn cỏ chân thành
Nhà anh chung em xóm nhỏ
Nhà em chung anh vách gỗ
Thầy mẹ có vẻ ưng lòng

ĐK:
Em ơi anh đâu có ngờ, tình đang như cánh diều bay
Bay cao đứt chỉ, cho diều diều nó bay
Đời gian dối nhiều

Em về tung nhẫn cỏ ra sân
Để đeo vô nhẫn cưới huy hoàng
Người ta mua em gấm lụa
Còn anh trao em nhẫn cỏ
Thì em phải bận tâm nhiều


Nhành Cây Trứng Cá

Bẻ một nhành cây nhành cây trứng cá
Để khi vô trường chia trái cho nhau (cho em)
Hương trái mê ly, hai đứa xù xì (tù tì)
Cô giáo phạt quỳ em lệ hoen mi

Bẻ một nhành cây nhành cây trứng cá
Để chơi chung trò em giả cô dâu
Nhưng bỗng mưa ngâu trên mấy nhịp cầu
Nghe trĩu nặng sầu không gặp cô dâu

Ôi ! Nhành cây trứng cá...! Tuổi thơ mau quá...
Em đã đi rồi, theo dấu chim trời !
Ôi ! Nhành cây trứng cá... Giờ xơ xác quá...
Nhung nhớ một người ngày tháng khôn nguôi...

Bẻ một nhành cây, nhành cây trứng cá
Vắng em bây giờ chia trái cho ai !
Mưa vẫn mưa ngâu, anh thẫn thờ sầu
Qua mấy nhịp cầu chưa hiểu đi đâu...!



Qua Ngõ Nhà Em

Anh vẫn đi về qua ngõ nhà em
Chân bước ngập ngừng đầy vơi nỗi niềm
Thương thầm ai ở bên hiên
Tóc thề buông xõa vai mềm
Em vốn dòng gia giáo ngoan hiền

Anh vẫn đi về con ngõ tình yêu
Chưa dám trao lời vì anh quá nghèo
Thư tình tha thiết bao nhiêu
Muốn gửi ai ấy một điều
E chối bỏ thêm khổ đau nhiều

Nhớ nhung từng đêm anh ngủ không yên
Tìm bao câu nói êm đềm
Mong đối mặt xin tỏ em tường
Đến khi gặp em chưa nói nên câu
Nhịp tim như trống liên hồi
Không dám dừng chân bước vội vàng

Anh vẫn đi về con ngõ hoàng hôn
Cô bác họ hàng mừng em lấy chồng
Anh giờ qua ngõ như không
Nghe đạn bom nổ trong lòng
Tan vỡ mộng theo lễ tơ hồng



Tình Chỉ Đẹp Khi Còn Dang Dở

Tôi đã yêu anh từ muôn kiếp nào
Cho dẫu mai sau đời nhiều bể dâu
Biết rằng chẳng được gần nhau
Đừng đem cay đắng cho nhau
Cho cung đàn lỡ nhịp thương đau

Tôi đã yêu anh tình yêu ban đầu
Tôi biết duyên tôi gặp nhiều khổ đau
Mắt buồn thức đã quầng sâu
Để thương để nhớ cho nhau
Nước mắt nào rơi vào đêm thâu

ĐK:
Thôi xin anh đừng buồn, xin anh đừng buồn
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề
Tôi đã yêu anh tình yêu ban đầu

Tôi biết duyên tôi gặp nhiều khổ đau
Cũng đành chấp nhận hợp tan
Bèo mây trọn kiếp lang thang
Cho cung buồn rơi vào đêm đen...!!!



Tôi Không Cô Đơn

Tôi không cô đơn vì anh gian anh dối
Quen cho tôi vay nhiều cay đắng lâu nay
Tay đagn trong tay xưa tôi đây hay
Lời ái ân vơi đầy chỉ là cơn gió heo mây.

Tôi không cô đơn vì tôi hay tôi biết
Anh yêu cho vui bằng ngôn ngữ trên môi
Nên anh xa tôi, nên ai chung đôi bài toán anh xong rồi
Vương trình sau thuộc về tôị

Cô đơn mà chi, cô đơn làm gì
Khi người yêu bỏ ra đi
Không lời thăm hỏi phân trình
Cô đơn mà chi, cô đơn được gì
Khi tình tôi chẳng ra gì
Thêm gầy héo tuổi Xuân thì.

Tôi không cô đơn, mà cô đơn chi nữa
Trăm không thơ anh còn muôn dấu con tem
Nay đem thơ anh cho trăng khuya xem
Rồi đốt lên ven thềm nghe mình không còn cô đơn.


Tội Tình

Sao anh bỏ ra đi em nào có tội tình gì?
Sao anh bỏ ra đi em nào có lỗi lầm chi
Sao anh bỏ ra đi để em thương nhớ hoài ôm kỷ niệm
Buồn lê mấy nẻo đường tìm anh biết không?.

Sương khuya lạnh đôi vai đi về thui thủi một mình
Ưu tư nặng con tim em buồn thao thức cả đêm
Sao anh bỏ ra đi bỏ quên em giữa dòng đời xuôi ngược
Giờ đây mất nhau rồi tình mồ côi.

ĐK:

Trong bơ vơ trong nỗi đau buồn
Em chợt biết rằng đời em nghèo quá người ơi
Mà trèo cao vướng sợi tình rồi
Nên nén sư đời ôm trái sầu buồn đơn côi.

Em mang tội si mê nên đường yêu lạc nẻo về
Em mang tội yêu anh khi đời em trắng bàn tay
Nay anh bỏ ra đi đèn đêm hiu hắt sầu ngơ ngẩn buồn
Buồn lên mấy nẻo đường tình buồn nào hơn..!!!!!

Trả Nhẫn Kim Cương

"Cha Mẹ em tham giàu phụ khó
Em làm con đành chịu ép duyên
Anh nghèo em vẫn thương vẫn nhớ
Hạnh phúc không so ở bạc tiền"

Trả nhẫn kim cương cho kẻ kêu chồng
Bạc tiền mua duyên sao ở đẹp lòng
Thầy Mẹ tham sang mang duyên ép
Người tuổi xưng hô vai cha chú
Kim cương nào soi sáng con tim.

Trả nhẫn kim cương ai để hiểu rằng
Nhà lầu xe hơi chưa hẳn huy hoàng
Tìm về nơi xưa ôi xa vắng
Kỷ niệm đâu đây nghe cay đắng
Giờ người trao nhẫn cỏ đi rồi.

ĐK:

Anh ơi từ ngày trao nhẫn kim cương
Là ngày giam lỏng cuộc đời
Yêu gì đâu em phải nuông chiều
Anh ơi giờ đã nhụy rữa hương tan
Giờ thì hoa đã phai tàn
Đeo "nhẫn cỏ" chắc cũng không màng.



Vẫy Tay Chào

Vẫy tay chào con đường tình yêu, thuở xưa thường đưa đón muôn chiều,
Giờ anh đi trong bước đăm chiêu, tìm dư hương năm củ cô liêu,
nay chỉ còn mưa đổ muôn chiều,

Những khăn hồng thư tình còn nguyên,
trả cho nàng bao nỗi ưu phiền,
Để mai em vui nghĩa tơ duyên, còn riêng anh ca sĩ không tên,
buông tiếng nhạc câu hát tìm quên,
Em ơi...từng đêm đóm lửa trên môi,
nhìn sao sáng tỏ lưng trời,

Em đếm sao thương nhiều dĩ vãng
Còn đâu...ngày nào lối nhỏ chung đôi, thề cho tất cả ngôi đường,
Đâu có ngờ trót lưỡi đầu môi,

Vẫy tay chào con đường tình duyên, để em về bến nớ xuôi thuyền
Nhìn mưa rơi ray rứt con tim,
tình yêu xưa theo gió qua đêm, thương tiếc nhiều biết ngỏ mô tìm.


Vòng Nhẫn Cưới

Vòng nhẫn cưới đó em đeo,
thôi hết từ đây mơ mộng rồi,
Em vui tất cả bao nhiêu,
có bằng khối sầu em để,
Anh chúc mà nghe lòng hoang liêu

Vòng nhẫn cưới đó cao sang,
đưa đón kiệu hoa đang sẵn sàng,
mai em xóm nhỏ sang ngang,
xin Trời cho thuyền xuôi mái,
để em về bến mộng giàu sang

Em ơi! Tình yêu bây giờ,
nếu không dang dở làm sao trọn đời nhớ em,
làm sao có một lần gặp gỡ,
nếu không dang dở làm sao còn một lần từ ly

Vòng nhẫn cưới đó em ơi,
thôi nhé nghìn thu vĩnh biệt rồi,
đêm nay uống để em vui,
rượu hồng mặc tình em rót,
uống cho người thấy lòng đẹp đôi




Edited by AdminGroup - 04 tháng năm 2009 at 00:24

  Share Topic     
Back to Top
admin View Drop Down
Admin Group
Admin Group
Avatar
Admin Chợ thuốc

Joined: 14 tháng mười 2005
Online Status: Offline
Posts: 434
  Quote admin Quote  Post ReplyReply Direct Link To This Post Posted: 04 tháng năm 2009 at 00:24

Yêu Người Chung Vách

" Tình muốn ngỏ anh lời anh chối bỏ
Đành lặng câm đêm kề vách trông sang
Trời ngăn chia ôi vô tình vách gỗ
Người gần đây mà ngỡ mấy quang sang "

Đêm này nhớ trộm thương thầm người ta
Nhà vách chung nhau nhưng vẫn xa lạ
Để từng đêm trắng trôi qua
Em nhìn bóng mình trên vách
Nỗi cô đơn trăn trở trong lòng.

Bao lần muốn ngỏ đôi lời làm quen
Nhà vốn bên nhau em sợ ưu phiền
Nghĩ mình sao quá vô duyên
Yêu thầm chi người chung vách
Để đêm về giấc ngủ không yên.

ĐK:

Anh ơi tình em như bát nước đầy
Muốn ngỏ nỗi niềm riêng tư
Nhưng ngại lời anh chối anh từ
Rồi đêm đầu tay vàng lên màu khói
Đốt buồn theo nỗi tương tư
Em thấy đời em quá bơ vơ.

Đêm này thức trọn canh dài buồn tênh
Trời cách ngăn chi vách gỗ vô tình
Giá nhà không vách chia ranh
Em hầu anh từng giấc ngủ
Cho thấy rằng em quá yêu anh... !!!

Back to Top
 Post Reply Post Reply

Forum Jump Forum Permissions View Drop Down



This page was generated in 0.078 seconds.
Bao hiem online,cong ty bao hiem    |    [Free Express Edition]
Copyright ©2001-2009 Web Wiz